Quick Links

Tản Mạn: Bản Sonata Mùa Thu!



Bản tình ca tan khẽ dưới ánh trăng vàng khuya muộn. Đại lộ buồn thức với đèn đêm, cơn mưa rả rích cuốn trôi đi những oi nồng tháng hạ. Tôi nằm dài trong một căn gác bề bộn giữa Cố đô – căn phòng cũ kỹ. Ngày xưa, tôi thường hoài nghi về việc mình có thể lãng quên nơi này, ấy vậy mà mới vắng đi một thời gian, giờ trở về đã nghe lạ lẫm. Dẫu đã khóa kín cửa để nhốt lại những ký ức mơ hồ, nhưng dường như căn phòng không phải là nơi lưu giữ những điều mà ta đánh mất. Trong ngăn tủ, tôi tưởng là hoài niệm, hóa ra chỉ là những vật vô tri. Những bài thơ tôi viết ngày xưa, hóa ra cũng chỉ là một mớ cảm xúc nửa vời, một bóng hình chẳng còn nguyên vẹn…

Em không hề đúng! Đôi bàn tay đủ lạnh để quên tôi rồi, đủ lạnh lẽo để biết thèm hơi ấm từ một bàn tay nào khác. Đôi chân trần đã đủ lạc loài để thấy chông chênh, đủ chông chênh để nhận ra cuộc đời mình cần điểm tựa. Thời gian là hiện thân của sự thật, nó giúp chúng ta trưởng thành nhưng cũng cướp đi mất những mộng mơ. Và khi thời gian bắt đầu minh chứng rằng những lời hứa hẹn ngọt như kẹo đường – hóa ra cũng chỉ là những kẻ mạo danh khoác lên mình tấm khăn màu nhiệm, có kẻ cười trừ, có người thù hận, có người nuối tiếc. Nhưng… giá mà tôi có những cảm xúc đó, chẳng hiểu sao trước những con đường dài hun hút mắt, trước những dư âm hư ảo chập chờn, lòng cứ dại khờ nhớ hoài một hình bóng cũ xa xôi…

Có những thứ vô cùng khó hiểu, mà chỉ những ai đã từng níu giữ, từng khát khao một điều gì đó thẳm sâu trong quá khứ thì mới được đắm mình vào cái chênh chao ấy. Có đôi khi, tôi nhớ, tôi thèm khát đến lạ lùng cái hương vị của một miếng mộng dừa trong những buổi trưa hè gắt gỏng. Nhất là những trưa ngợp gió nội đồng, nằm vắt vẻo trên chiếc võng bắt ngang qua hai thân dừa, uống ừng ực toong nước dừa non rồi cắn vài miếng mộng dừa là sướng! Bẵng mười năm chẵn – ngày trở về – và cho tới hôm nay, tôi đã đi xuyên suốt cả chiều dài đất nước chỉ để tìm một miếng mộng dừa có cái vị thanh mát, ngọt ngào như những ngày xưa ấy, nhưng chừng như tôi cứ bước đi, còn ngày thơ thì đứng lại, tất cả chỉ còn ở trong hồi ức mà thôi!



Những kỷ vật tôi từng nâng niu, gói ghém kỹ càng, cất vào ngăn tủ, giờ có khác chi những thứ tầm thường? Người tôi thương, mơ tới, viết về, sao gặp gỡ bỗng thấy vô cùng xa lạ? Điều xót xa có lẽ chẳng phải là những đêm bủa vây, thao thức cùng hoài niệm, cũng chẳng phải những tối vùi mình vào giấc ngủ mê, mà là chúng ta không hề có sự lựa chọn. Trôi với tháng năm, chúng ta vô tình quen với việc thiếu đi một người nào đó, một điều gì đó, trong khi sâu trong tiềm thức, mọi thứ vẫn vẹn nguyên. Để đôi khi chúng lại ùa về, nhớ thì không hết, quên lại chẳng đành, đó mới thứ cảm xúc khiến con người ta cảm thấy khó chịu, day dứt nhất!

Phổ biến trong tuần

Bạn có thể quan tâm