Quick Links

Tản Mạn: Trong Veo Mùa Hạ…



Mùi hương hoa nhàn nhạt trong mùa hạ. Tiếng xe cộ thưa thớt lúc sớm trời, tiếng người trò chuyện, tiếng cửa mở. Lạ lùng làm sao, cách mà chúng ta đối mặt với những chuyện đớn đau, chuyện chẳng hề như ý – một cách điềm nhiên đến tĩnh lặng. Phải chăng chúng ta đã học được cách sống như pha một tách trà? Ban đầu là đun sôi cái tôi, rồi làm bay hơi sự lo lắng, kế tiếp pha loãng mọi buồn phiền rồi lại lọc đi mọi sai lầm, và sau cùng là bắt đầu thưởng thức hạnh phúc?

Đã có những ngày tuyệt vọng đến cùng cực, dẫu cuộc đời và bản thân đã thứ tha cho nhau, nhưng chẳng thể nào kiếm tìm được một khoảng không yên bình nơi đáy mắt. Đã có những ngày, ao ước mình trở thành một con mèo lười biếng, chẳng phải đi học, chẳng cần làm việc hoặc chẳng phải ra ngoài, chẳng đến những cuộc hẹn, chỉ ở nhà nằm đọc sách, nghe nhạc và làm những thứ linh tinh, miễn là mình thích, miễn là mình thấy bình yên…



Đã có những ngày mình không còn tin tưởng vào bản thân mình nữa, hoài nghi mọi thứ, thấy rằng sao cuộc đời này ngột ngạt và lắm chuyện phải lo toan. Thế giới ngoài kia luôn tàn nhẫn và đáng sợ vô cùng. Chứng kiến những sự già nua, cằn cỗi. Nhìn thấy những con người vĩnh viễn ra đi bởi bệnh tật, ngủ một giấc ngủ vĩnh hằng. Lòng buồn vời vợi, cảm thấy bi thương!

Phổ biến trong tuần

Bạn có thể quan tâm